• Thứ Hai, 09/10/2006 17:10 (GMT+7)

    Tay chơi thứ thiệt, tay làm thứ dữ

    “Chủ soái” của Asiasoft

    Nhân vật đang trò chuyện với TGG là vị giám đốc 40 tuổi đậm phong thái doanh nhân châu Á đương đại, nói giọng Anh chuẩn lưu loát trong các hội thảo quốc tế về công nghiệp game.

    Có lẽ việc chọn được 1 MMORPG phù hợp với thị trường phụ thuộc 50% vào kinh nghiệm và 50% suy đoán. Thực tế chứng minh trong số nhiều game ( Eve Online, EverQuest...) từng thành công ở Mỹ, châu Âu cũng chỉ có World of Warcraft (WoW) thành công ở châu Á. Một xu hướng dễ nhận thấy tại các nước là các nhà phát hành đều cố gắng bám vào những hãng phát triển lớn và nổi tiếng; chẳng hạn, công ty The9 ở Trung Quốc bắt tay với các hãng sở hữu WoW, Granado Espada, Hellgate London hay Gunz Online. Có lẽ thị trường Việt Nam chuộng MMORPG có PK* và PvP**.

    Ông Quách Đông Quang, giám đốc công ty Asiasoft Việt Nam, chậm rãi kể về tiểu sử của mình: “Tôi là người Việt gốc Hoa, trước đây sinh sống ở Hải Phòng. Năm 1979, tôi theo gia đình sang Anh định cư. Đến năm 1994, sau khi tốt nghiệp đại học và lấy bằng thạc sĩ Khoa Học Quản Lý (M.Sc) của trường ĐH Warwich (Anh), tôi sang Hồng Kông làm việc cho Danon, công ty thực phẩm Pháp, nổi tiếng với thương hiệu nước suối Evian. Năm sau, tôi về Danon Việt Nam và làm đến năm 1998, tôi quyết định chuyển sang công ty BIC. Năm 2000, tôi sang Singapore để quản lý thị trường châu Á cho BIC. Tuy nhiên, vài tháng sau đó tôi chuyển sang phụ trách thị trường Đông Nam Á cho công ty game Vivendi Universal và làm ở đó suốt 4 năm. Đây cũng là công ty game đầu tiên mà tôi làm việc và đã tiếp thu được nhiều kinh nghiệm”.

    Đến 2004, ông Quang quay trở về Việt Nam tìm cơ hội phát triển thị trường. Đông Nam Á, trừ Thái Lan và Singapore, thường có tỷ lệ vi phạm bản quyền về game rất cao. Việt Nam khi đó cũng đang chơi những trò thịnh hành nhất Á Châu như CounterStrike (CS), StarCraft (SC), WarCarft (WC). “Kết luận của chuyến đi lúc đó là thị trường CS, SC và WC khó phát triển thành công”, ông Quang cho biết, “Tuy nhiên, Việt Nam lúc đó lại có rất nhiều điểm dịch vụ Internet và đã xuất hiện các server MMORPG không có bản quyền và chúng tôi nghĩ đây là điều kiện cho MMORPG hợp pháp vào thị trường Việt Nam”. Sau đó, Asiasoft Việt Nam đã chọn phát hành Gunbound và từ đó tất cả bắt đầu.

    Ông Quang nhận định rằng game thủ Việt Nam rất chịu khó... cày. Và điều này cũng ảnh hưởng tới việc cung cấp dịch vụ của nhà phát hành. Nếu như ở châu Á, thường game thủ các nước, chẳng hạn Đài Loan, phải mất khoảng 3 tháng để chơi xong một bản đồ mới thì ở Việt Nam chừng 1 tháng các game thủ đã cày nát. Sở thích của gamer Việt Nam cũng khác các nước khác. “Chẳng hạn, ở nước ngoài, cả thanh thiếu niên và người lớn đều thích những trò chơi dạng hoạt họa, hình vẽ dễ thương (vì họ quan niệm chơi game để giải trí) thì lượng người chơi đó ở Việt Nam hiện không nhiều bằng; dường như các game thủ của Việt Nam chủ yếu thích PK, PvP”, ông Quang nhận xét.

    “Thị trường game Việt Nam còn rất mới. Do đó, mặc dù Asiasoft đã mang vào Việt Nam 4 game nhưng chủ yếu chỉ mang tính chất thử nghiệm. Hạn chế của Việt Nam là cấu hình máy và đường truyền. Trong những giờ cao điểm game 3D bị “lag” rất nhiều. Vì vậy, trò chơi Tam Quốc Chí mà Asiasoft sắp phát hành tiếp tục có cấu hình vừa phải, phù hợp với điều kiện máy móc và đường truyền tại hầu hết các tỉnh thành trong cả nước. Nếu chúng tôi lựa chọn những game đỉnh 3D có đồ họa cao thì chỉ một số nhóm người trong các thành phố lớn mới chơi được”, ông Quang nói.

    “So với Đông Nam Á, Việt Nam có thể trở thành thị trường lớn nhất. So với Hàn Quốc, Việt Nam có hơn 30 triệu người dưới 29 tuổi trong khi cả nước Hàn Quốc cũng chỉ có hơn 30 triệu dân. Đông dân và dân số trẻ chính là hai lợi điểm của Việt Nam để phát triển thị trường MMORPG” ông Quang nhận định, “Tôi có cảm nhận thị trường Việt Nam đang tăng trưởng rất mạnh trong khi thị trường Thái Lan đã chững lại, vẫn tăng trưởng nhưng tốc độ không cao”.

    Kẻ giấu mặt đa tài

    Các chiến dịch marketing có thể sẽ thu hút được nhiều người vào chơi một MMORPG nào đó. Nhưng để một MMORPG thành công thì phải giữ được người chơi, nghĩa là phải có nội dung hay. Đội ngũ Việt hóa và phát hành cũng phải hiểu những vấn đề kỹ thuật và đề xuất những hỗ trợ hợp lý cho phía đối tác.

    Trong buối lễ công bố phiên bản thử nghiệm Open Beta Võ Lâm Truyền Kỳ của VinaGame tại TP.HCM năm 2005, ít ai chú ý đến một người đàn ông ăn mặc đơn giản - quần jean áo pull, đứng dựa lưng vào tường chăm chú theo dõi sự kiện. Người đó hiện là giám đốc dự án Cửu Long Tranh Bá của VinaGame.

    Tác giả bài viết đã có dịp biết đến anh qua website www.moviesboom.com. Trên diễn đàn này, Fusion là một con người bí hiểm, tỏ ra không chỉ rành về game, phim ảnh mà còn rành rẽ kỹ thuật 3D và điện ảnh. Trong khi đó, còn có lời đồn thổi Fusion là một hacker mũ trắng có hạng ở Á châu. Sự bí ẩn của Fusion đã khiến Phan Gia Nhật Linh (nick Neo), người đồng sáng lập moviesboom.com và nguyên thư ký tòa soạn của Điện Ảnh Kịch Trường Cuối Tháng (hiện đang theo học nghề đạo diễn ở Los Angeles, Mỹ), “chịu không nổi” và một ngày đẹp trời đã nhắn tin mời Fusion đi uống café bằng được. Từ đó hé mở những sự thật thú vị về một kẻ đa tài.

    Đặng Hồng Quang, sinh năm 1972, đã đến với khái niệm lập trình game từ rất sớm so với bạn bè cùng trang lứa. “Từ 1987, khi còn học cấp III tại trường Marie Curie, tôi đã làm quen với lập trình game vì trên thị trường có bán một loại bàn phím Famicom Basic, cho phép lập trình game bằng ngôn ngữ Basic để chạy trên hệ máy Famicom 8bit của Nintendo; lưu dữ liệu bằng băng từ. Tôi nhớ khi đó có thể dùng bất kỳ máy casette nào cũng lưu dữ liệu được”, Quang kể lại.

    Sau khi đã thi đậu vào ĐH Kiến Trúc TP.HCM, Quang lại chuyển sang học khoa Toán-Tin trường ĐH Tổng Hợp TP.HCM vì một lý do đơn giản: mê hệ máy IBM PC. Niềm đam mê của anh sinh viên Quang suốt quãng thời gian tại ĐH Tổng Hợp TP.HCM lại là lập trình hệ thống, virus và chống virus - Phần mềm diệt virus mang tên LF (viết tắt của từ LightForce) đã chào đời. “LF là chương trình chống virus sớm xuất hiện tại Việt Nam chỉ sau ATV của Ngô Anh Vũ và Phạm Du Liêm; sớm hơn TAV, D2, BKAV”, Quang cho biết. Sau khi tốt nghiệp, Quang quyết định tạm ngưng công việc lập trình mà thử sức ở lĩnh vực đồ họa. Công ty DVS chuyên xử lý hậu kỳ cho các hãng quảng cáo có ghi nhận bàn tay sáng lập của Quang. “Khi đó mình chỉ nghĩ đơn giản là làm đồ họa sẽ sướng hơn lập trình vì lập trình xong, giao sản phẩm thì thỉnh thoảng vẫn còn phải sửa lỗi”, Quang tâm sự. “Khi thành lập DVS chỉ có 2 người, tôi vừa biên tập phim, làm hoạt họa 3D, làm nhạc, đủ trò... Nhưng sau một thời gian, áp lực của ngành quảng cáo còn khủng khiếp hơn cả lập trình, nhất là về tiến độ và các yêu cầu chỉnh sửa... Đến năm 2000, khi DVS đã có thêm nhiều kỹ thuật viên, tôi đi tìm cảm hứng mới”. Từ năm 2000, Quang qua Hàn Quốc và phát hiện ra công việc lập trình tại các công ty mới thành lập (start-up) trước khi ra thị trường chứng khoán còn kinh khủng hơn. “Trước đây nếu như làm đến 1g sáng đã mệt mỏi lắm rồi thì ở Hàn Quốc, tôi làm đến 2-3g sáng là chuyện bình thường”. Sau đó, Quang làm các trưởng các dự án đồ họa về TV News Presentation, Interactive TV, GIS, MultiMedia Browser cho các đài truyền hình Hàn Quốc, Nhật, Canada và Trung Quốc. Đến 2003, trở về Việt Nam, Quang đã gặp ông Lê Hồng Minh, chủ tịch hội đồng quản trị VinaGame và sang đầu năm 2006 chính thức đảm trách dự án Cửu Long Tranh Bá (CLTB).

    “Ở góc nhìn của một người từng chơi nhiều MMORPG, tôi nhận thấy CLTB có engine đồ họa tốt được nhà phát triển Indy21 cập nhật không ngừng; nếu như bạn chơi CLTB cách đây 1 năm, hình ảnh trong game không đẹp bằng hiện tại. Đáng chú ý là trò chơi này thừa kế nhiều tính năng hay của các MMORPG đi trước đồng thời có những sáng tạo riêng cùng tiềm năng mở rộng, phát triển dồi dào. CLTB đang được phát triển tiếp về gameplay, các cơ chế tương khắc cũng như số lượng bang phái...”, Quang cho biết.

    Game thủ trở về từ Mỹ

    “Tôi còn nhớ hồi học ở trường cấp II Nguyễn Du Quận I, những năm 1991, 1992 khi tôi thường cùng bạn bè đi mua tạp chí TGVT-PC World Vietnam series A tại 79 Trương Định và chép trò chơi tại quầy game Thông Tấn Xã, TP.HCM”, Trần Quốc Hưng - trưởng bộ phận bán hàng và marketing của VDCNet2E tại TP.HCM kể lại. Danh sách những game mà Hưng nói đã chơi rất nhiều nhưng những cột mốc khởi đầu là trò Mario và Contra trên hệ máy Nintendo từ năm 1986; Doom, Dune 2 trên chiếc PC 386 hiệu IPC mua của Genpacific năm 1992.

    Từ nhỏ, Hưng đã tiếp nhận nhiều điều mới lạ từ chiếc máy tính của người anh họ đang theo học ĐH Bách Khoa TP.HCM và với niềm đam mê game mãnh liệt, Hưng đã thi đậu lớp chuyên Anh của trường chuyên Nguyễn Du Quận I và PTTH Bùi Thị Xuân. Và cũng chính vì muốn tìm hiểu qui trình sản xuất những trò chơi điện tử, mà Hưng đã chọn theo học CNTT chuyên ngành mạng tại ĐH Arkansas, Mỹ. Sau khi tốt nghiệp, Hưng tiếp tục học cao học chuyên về Điện Toán Lưới (Grid Computing) và Bảo Mật Mạng (Network Security). Tuy nhiên, Hưng cho biết “vì có định hướng trở về quê nhà làm việc nên Hưng đã quyết định về Việt Nam tìm hiểu nhu cầu thị trường lao động để sau này có thể hoàn tất việc học hiệu quả hơn”.

    Tại Mỹ, Hưng đã chơi rất nhiều thế hệ game trực tuyến Mỹ. “Ở Mỹ người chơi thích chơi theo nhóm vì cách chơi của MMORPG thường bắt nguồn từ dòng game D&D chơi từ những năm 70. Cách chơi của D&D luôn đòi hỏi phải có nhiều nhân vật phối hợp và không tay chơi nào muốn cảm thấy bị “ra rìa” cho dù bạn là nuker, tanker, buff hay warrior... Phần thưởng cho những nhóm game thủ sẽ hậu hĩnh hơn cho những chiến binh solo”, Hưng nói, “Trong khi đó, game thủ Việt Nam có vẻ thích “đơn đao phó hội”. Lý do: thị trường MMORPG Việt Nam chịu ảnh hưởng của Hàn Quốc và Trung Quốc. Chỉ có một số ít MMORPG của các nước này được thiết kế với định hướng hỗ trợ chơi theo nhóm. Ngoài ra, hệ thống thanh toán của Việt Nam còn kém”. Tuy nhiên, theo Hưng, những nhận định trên không đồng nghĩa với việc phủ nhận sự hấp dẫn của MMORPG châu Á: “Mỗi nước có một văn hóa chơi game khác nhau và chúng ta có thể bàn về chuyện này ở một thời điểm khác”. Chẳng hạn VDCNET2E đang phát hành Con Đường Tơ Lụa (CĐTL) của Hàn Quốc. “CĐTL vừa phục vụ những tay game solo nhưng vẫn có những yếu tố phục vụ chơi nhóm; trên Con Đường Tơ Lụa điện tử này, bạn có những mục đích lớn mà không ai có thể làm một mình nếu không tham gia vào các nhóm thương nhân, bảo tiêu hay đạo tặc. Ngoài ra, CĐTL phát triển nhân vật dựa trên điểm kỹ năng và cấp độ nhân vật. Do đó, game thủ chơi CĐTL không theo kiểu chơi chuẩn của các game MMORPG truyền thống.

    Quan điểm về thương mại hóa MMORPG của VCDNET2E cũng thể hiện khá rõ qua những gì Hưng trao đổi : “CĐTL (www.conduongtolua.com.vn) hoàn toàn miễn phí ở Việt Nam. Chúng tôi sẽ có những cửa hàng để bán những món đồ cho game thủ. Nhưng điều đáng nói là những món đồ này chỉ hỗ trợ người chơi chứ không ảnh hưởng đến gameplay. Chẳng hạn, VDCNET2E có thể bán ra con khỉ đi cùng game thủ để nhặt và giữ chiến lợi phẩm. Tuy nhiên, con thú cưng này không làm tăng sức mạnh, khả năng đánh đỡ của người chơi”.

    Ẩn sâu bên trong chàng trai 26 tuổi này là một “core gamer” thứ thiệt. Hưng giải thích “core gamer” là những “game thủ biết tận hưởng tất cả và từng chi tiết, khía cạnh mà game đem lại; dĩ nhiên, họ không phải là hardcore gamer - những tay chơi chuyên “cày bừa” vất vả trong game”.

    Nhật Yên

    Giải thích:
    * MMORPG (Massive Multi-player Online Role Playing Game): game nhập vai trực tuyến nhiều người chơi.
    ** PK (people kill): hành động tấn công người chơi khác trong MMORPG
    *** PvP (Party vs Party): cuộc chiến giữa các nhóm game thủ trong MMORPG
     

    ID: G0610_9