• Thứ Tư, 29/03/2006 15:56 (GMT+7)

    Marc Ecko’s Getting Up: Content Under Pressure – Nghệ sỹ đường phố

    Đúng ra mà nói, xét về cốt truyện thì ME cũng không quá xuất sắc. Nhưng với cách xây dựng nhân vật có “cá tính” (điều rất cần thiết đối với một trò chơi mang phong cách hip-hop) cùng lối chơi khá “đặc biệt”, ME đã tạo nên sự lôi cuốn mạnh mẽ khiến người chơi dễ dàng bị “hút” theo trò chơi từ đầu đến cuối. Để có được thành công này, chính là nhờ sự khéo léo của nhà sản xuất trong việc “phối hợp đẹp mắt” ba yếu tố quyết định...


        >> THÔNG TIN VỀ GAME >> NHẬN XÉT

     

     

     

     Phát triển :

     

     

    The Collective    

    Ưu:
    • Kết hợp khéo léo các yếu tố khác nhau.
    • Thể hiện tốt từng yếu tố cụ thể.
    • Âm thanh hay, các hình vẽ graffity đẹp mắt đúng “chất”.


    Khuyết:
    • Camera đôi lúc khó chịu.
    • Đồ họa trung bình.
     

     

     

     

    Phát hành:

     

     

    Atari    

     

        Thể loại :     Hành động      

     

     

    ESRB :

     

     

    Mature    

     

        Ngày phát hành   14/02/2006  
        Dung lượng   4 CD  
        Cấu hình tối thiểu:  

    P4 1,8GHz+, 512MB RAM, VGA 64MB GeForce 3+, HDD 3GB, Windows 2K/XP

     
        Cấu hình đề nghị:  

    P4 2,4GHz+ hoặc Athlon64 3200+, 1GB RAM, VGA 128MB GeForce 6200+

     
        Cấu hình thử nghiệm:  

    AMD Athlon64 3700+, RAM 1GB (dual channel), 128MB GeForce 6600GT, MSI K8N Neo4.
     

     

    Sau một thời gian chờ đợi và trông ngóng, cuối cùng các “hip-hop fan” cũng được thưởng thức một “màn trình diễn” độc đáo của trò chơi mang phong cách hip-hop đậm nét nhất từ xưa tới nay: Marc Ecko’s Getting Up: Contents Under Pressure (ME) do hãng The Collective sản xuất, Atari phát hành (từng xuất hiện trong mục “Sắp phát hành” trên TGG số tháng 2/2006). Chứng minh được những hứa hẹn trước đây của mình hoàn toàn không phải là những lời “hứa hão”, trò chơi đã tạo nên một phong cách khá mới mẻ và hấp dẫn, mà những game ít ỏi cùng đề tài chưa thể thể hiện được trước đây.

    Người chơi sẽ vào vai Trane, một chàng họa sĩ graffity (nghệ thuật vẽ tường, một trong những thể loại của “nền văn hóa hip-hop”) sống ở thành phố New Radius, với ước mơ trở thành nghệ sĩ graffity cừ khôi nhất của thành phố, sử dụng những bức vẽ trên tường của mình để cảnh báo người dân về sự độc tài của thị trưởng Sung. Thông qua những nhiệm vụ hấp dẫn, người chơi sẽ giúp Trane lật mặt kẻ độc tài Sung cùng những tay sai của y, và tìm hiểu nguyên nhân cái chết của cha mình trước đây, vốn cũng liên quan đến tên thị trưởng.

    Đúng ra mà nói, xét về cốt truyện thì ME cũng không quá xuất sắc. Nhưng với cách xây dựng nhân vật có “cá tính” (điều rất cần thiết đối với một trò chơi mang phong cách hip-hop) cùng lối chơi khá “đặc biệt”, ME đã tạo nên sự lôi cuốn mạnh mẽ khiến người chơi dễ dàng bị “hút” theo trò chơi từ đầu đến cuối. Có được thành công này chính là nhờ sự khéo léo của nhà sản xuất trong việc “phối hợp đẹp mắt” ba yếu tố quyết định: vẽ hình, leo trèo và chiến đấu. Hãy xem mỗi yếu tố riêng biệt này được thể hiện như thế nào, để cuối cùng chúng hòa quyện với nhau tạo nên một ME hấp dẫn đến vậy.

    Vẽ hình

    Vẽ lên toàn bộ toa tàu, màn chơi quá "đã"!

     
    Yếu tố đầu tiên quan trọng nhất, được các fan quan tâm đối với một trò chơi có đề tài về graffity, tất nhiên là... những hình vẽ. Được đích thân nghệ sĩ Marc Ecko cùng nhiều họa sĩ graffity nổi tiếng khác ra tay, nên các hình vẽ trong game gần như không thể chê vào đâu được. Và dù không am hiểu nhiều về lĩnh vực này, nhưng người viết cũng phải trầm trồ trước những bức họa rất đẹp mắt, được phối màu hợp lý, xuất hiện trong trò chơi. Còn gì “đã” hơn khi được chính tay mình “đặt” những bức vẽ “to kềnh” đầy cá tính ấy lên những nơi dễ thấy nhất trong thành phố: trên các nóc nhà cao tầng, trên những bức tường dưới nhà ga xe điện ngầm, hay trên những bảng quảng cáo dọc hai bên xa lộ v.v... Cách thức vẽ hình cũng khá dễ dàng: chỉ là sự kết hợp giữa ba nút chuột và động tác rê lên rê xuống, kéo qua kéo lại (giống như sơn tường thật đấy chứ nhỉ!). Tuy nhiên bạn phải khéo léo, đều tay, vì nếu “tô” quá kỹ ở một điểm thì màu sơn chỗ đó sẽ bị chảy giọt (drips) khiến cho hình vẽ bị xấu, đồng thời không kịp thời gian. Còn nếu rê quá nhanh, sơn sẽ không “ăn” kịp và lại phải “đồ đi đồ lại”. Nói chung, việc “sơn vẽ” trong game được thể hiện khá chăm chút và mang đến cho người chơi cảm giác như đang làm thật. Không chỉ vẽ hình bằng các bình sơn xịt, người chơi còn có những thứ “đồ nghề chuyên dụng” khác như chổi sơn lăn tay, khuôn sơn chữ, hình dán (poster), dấu đóng... tùy từng tình huống và vị trí cụ thể, mà “tác nghiệp”.

    Các hình vẽ đa dạng và đẹp mắt là điều không cần phải bàn cãi, nhưng yếu tố hấp dẫn để vừa “tôn vinh” các hình vẽ vừa tạo nên sức lôi cuốn cho trò chơi, chính là những tình huống vẽ hình. Luôn luôn phải tránh né những tên cảnh sát tay sai của Sung, bạn sẽ không có nhiều thời gian để “mò” từng nét mà phải vẽ càng nhanh càng tốt, nhất là trong những màn như đột nhập thẳng vào... tổng hành dinh của cảnh sát gian ác và “graffity” lên từng bức tường, trong sự tuần tra gắt gao phía ngoài. Đặc biệt, “phê” nhất là màn chơi mà bạn phải vẽ lên toàn bộ một mặt bên của cả toa tàu, vừa vẽ vừa phải canh những tấm chắn gần đường ray để đu lên né, rồi lại đu xuống vẽ tiếp, trong khi đoàn tàu vẫn lao vùn vụt! Đây thật sự là một màn chơi “cảm giác mạnh”, và khi hoàn thành, bạn mới cảm thấy xứng đáng với công sức đã bỏ ra! Như thế, đã quá đủ để chứng minh cho giá trị của yếu tố “vẽ hình” của ME rồi, phải không nào?

    Leo trèo

     

    1-2-3...bay nào...

    Hầu như 90% các hình vẽ mà bạn phải thực hiện, đều nằm ở những vị trí rất cao và nội việc leo lên đến đó cũng đã là một khó khăn đáng ngại. Vì vậy, yếu tố leo trèo là không thể thiếu và cũng là một công việc “thường nhật” của Trane. Không quá “hoang đường” như Hoàng Tử Ba Tư, nhưng nhân vật chính cũng có những khả năng tương tự: leo bám cột, đu trên ống, đi thăng bằng trên xà cao, hay thậm chí cả nhảy búng tường. Các điểm cần nhảy, leo bám khá phức tạp và đôi khi trong một số tình huống, được “giấu” khá kỹ, khiến người chơi phải mất thời gian tìm tòi (và cả... mất vài “mạng”), mới phát hiện ra. Những tình huống leo trèo cũng rất đa dạng: đu bám trên thành tàu, theo những đường ống liên hoàn để lên đến đỉnh chót vót của chiếc cầu treo (giống như chiếc cầu Golden Gate nổi tiếng), hoặc đu dây trên nóc của tòa nhà cao nhất thành phố... Theo ý kiến riêng, yếu tố leo trèo của game được sắp đặt và thể hiện tốt, không hề thua kém bất cứ một trò chơi hành động “bay nhảy” điển hình nào.

    Chiến đấu

    Vẽ"đua"...

     
    Với bản chất được phát triển dành cho nền console, nên yếu tố chiến đấu của ME có rất nhiều lợi thế: các đòn đánh đa dạng, đẹp mắt và nhất là rất “đã tay”! Chỉ bằng việc kết hợp một vài phím đơn giản không hề cầu kỳ phức tạp, người chơi đã có thể tung ra nhiều “chiêu” khác nhau. Điểm thành công ở mặt chiến đấu là mỗi đòn đánh khi trúng đích đều cho thấy “sức nặng” và cảm giác “trúng đòn”! Đặc biệt càng về sau, bạn sẽ “mở” (unlock) được càng nhiều các hướng dẫn những đòn thế mới, giúp cho việc chiến đấu càng trở nên hấp dẫn hơn nữa. Theo nhận xét riêng, đối với ME đụng độ trực tiếp là điều luôn nên tránh. Dù game không quá đặt nặng yếu tố “stealth” (lén lút) nhưng khi bị phát hiện thì việc phải đối phó trực diện quả thực không dễ chịu chút nào; nếu không nhanh chóng tìm được vũ khí, thì rất khó để thoát ra khỏi vòng vây. Vì vậy, cách hay nhất là cố gắng tiếp cận nhẹ nhàng sau lưng từng tên và dùng bình sơn “khõ” nhẹ lên đầu hắn (đòn kết liễu hiệu quả nhất đấy!). Dù hơi khó, nhưng cảm giác sẽ thú vị hơn nhiều. Ngoài ra, bạn cũng có thể dùng bình sơn để “hun lửa” đối phương nhưng xem ra cách này không mấy hiệu quả.

    Âm thanh – Hình ảnh

     

    Quyết đấu với nữ quái, chướng ngại cuối cùng.

    Đối với một game phong cách hip-hop như ME, phần âm thanh là yếu tố chủ yếu quyết định thành công của game và đúng như dự đoán, các bản nhạc nền ấn tượng do những nhóm nhạc hip-hop chuyên nghiệp trình bày đã “nâng tầm” của trò chơi lên rất nhiều. Song song đó, phần lồng tiếng cực kỳ cá tính dành cho các nhân vật, đã giúp “thổi” vào trò chơi một phong cách hip-hop không thể nhầm lẫn với bất kỳ trò chơi nào khác. Các âm thanh còn lại của game như tiếng va chạm khi trúng đòn, tiếng vật liệu (sắt, gỗ) khi bị tương tác... đều rất thực, khiến âm thanh của game có thể được xem là hoàn hảo.

    Về mặt hình ảnh thật tiếc thay, như bao game chuyển thể từ console khác: khá thô và bị phơi bày các góc cạnh, nhất là phần dựng hình nhân vật và ngoại cảnh. Ngoài ra, game chỉ hỗ trợ hai độ phân giải màn hình là 800x600 và 1024x768. Nên dù muốn, người chơi cũng không thể nâng cao chất lượng hình ảnh của game. Một nhược điểm khó hiểu và đáng tiếc mà ME vướng phải.

    Lời kết

    Bỏ qua một số lỗi đáng tiếc như AI kém, camera đôi lúc gây trở ngại, hay ở phần hình ảnh như đã nêu; Marc Ecko’s Getting Up có thể xem là một game “rất ổn”, khi đã kết hợp khéo léo được nhiều yếu tố để đa dạng hóa lối chơi của mình. Nếu là một gamer “mê” phong cách hip-hop, thật không có sự lựa chọn nào xứng đáng dành cho bạn hơn ME. Nhưng nếu chưa hề biết hip-hop hoặc graffity là gì (người viết cũng vậy!), bạn cũng sẽ dễ dàng bị cuốn hút vào thế giới của những bức vẽ sặc sỡ nhưng đầy cá tính của chàng nghệ sĩ Trane!

    Kinh nghiệm

    • Cố gắng tìm các bình nâng cấp ở đầu mỗi màn chơi, để kéo dài “tuổi thọ” của bình sơn.

    • Đừng bao giờ bỏ qua các vũ khí trên sàn, vì chúng cực kỳ hữu dụng.

    • Trong những màn đòi hỏi phải vẽ nhanh ở nhiều điểm, nên chọn vẽ các hình (không phải chữ) có một kích cỡ duy nhất, vừa nhanh lại vừa ăn được điểm “Go Big”.

    • Khi bị lửa bén vào người, nhấn nút né (“E”) để lăn trên đất, lửa sẽ tắt.

    Huy Nam
    huy.nam@but-tre.com

     

    ID: G0604_12