• Thứ Sáu, 24/07/2009 07:43 (GMT+7)

    Đôla thần chưởng

    Trong giới giang hồ có một nhân vật được mệnh danh là Vạn Sự Thông – ý là kẻ tỏ tường mọi sự trong thiên hạ. Sự hiểu biết của gã được đồng đạo võ lâm hết sức nể trọng. Một ngày nhàn rỗi nọ, Vạn Sự Thông lang thang hết quán rượu này tới tiệm trà kia khắp thành Lạc Dương, định bụng kiếm vài tên tiểu tử mới du nhập giang hồ mà trổ tài ba hoa bốc phét. Song trời thường hay phụ lòng người, gần hết ngày mà gã vẫn chưa thấy bóng dáng "con mồi" nào cả. Đang định bỏ về, bất chợt Vạn Sự Thông nhìn thấy một đám tân thủ chạy ngang qua, hăng hái hướng về phía dược sư.

    Y vội vàng cất tiếng gọi:

    - Chúng tiểu tử! Các người dừng chân, ta có chút chuyện muốn nói.

    Đám tân thủ chạy qua không một ai ngoái lại, đồng loạt trả lời với một âm điệu đều đều giống nhau:

    - Xin lỗi, hiện tại tôi không online, xin để lại lời nhắn.

    Vạn Sự Thông hậm hực đập mạnh bàn một cái, động nộ quát lớn:

    - Khỉ thật! Auto với chả Auto! Nhà nhà auto, người người auto, du nhập giang hồ mà toàn auto từ đầu tới chân thế này thì còn ra thể thống gì nữa! Chả trách đám hậu sinh bây giờ toàn lũ hiểu biết nông cạn, kinh nghiệm tầm thường, tu vi non nớt! Haizz... (thở dài chán nản).

    Y nói một hơi dài, cuối cùng thở hắt ra một cái, rồi vớ lấy bình trà tu một hơi. Vừa hạ bình xuống, hai mắt y lập tức chăm chú hướng về phía trước. Một lão nhân thân hình phờ phạc, lệu rệu bước vào trà quán. Tuy bộ dạng già lão nhưng cử chỉ hết sức nhanh nhẹn, song nhãn lấp loáng tinh quang. Hiển nhiên không phải là dạng phàm phu tục tử mà là một cao thủ.

    Vạn Sự Thông nhìn thấy y, thần tình có chút ngạc nhiên rồi liền cao giọng hỏi:

    - Các hạ phải chăng là Bách Hiểu Sinh Bách tiền bối?

    Người đó quả nhiên là Bách Hiểu Sinh. Thấy có người nhận ra mình, lão lập tức quay lại, thần thái cũng có phần chấn động.

    - Ngươi không phải là Vạn Sự Thông thông vạn sự hay sao? Thật là hạnh ngộ, hạnh ngộ!

    Nói rồi cả hai như bạn cũ gặp nhau, cùng bước ra hồ hởi buông lời khách sáo tán dương lẫn nhau. Vạn Sự Thông là kẻ tinh thông mọi chuyện trong thiên hạ, do đó mới nhìn đã biết kẻ mới tới là kì tài Bách Hiểu Sinh. Ngược lại, Bách Hiểu Sinh vốn là bậc đại trí trong giang hồ, một tầng kiến thức uyên thâm viết ra Binh Khí Phổ có một không hai lưu truyền hậu thế. Nói về kiến thức, độ uyên bác của hai người này có lẽ tới tháng sau cũng chưa hết chuyện, do đó tạm thời không bàn đến nữa.

    Vạn Sự Thông rót một tách trà, hỏi:

    - Bách tiền bối, vì sao tiền bối lại phiền muộn đến vậy?

    Bách Hiểu Sinh thở dài, cám cảnh nói:

    - Haizz! Ngươi biết đấy, ta vốn sinh sống bằng nghề bán sách. Binh Khí Phổ do ta viết xưa nay bán chạy như tôm tươi. Ai ngờ dạo gần đây đám nhân sĩ giang hồ không còn ai thèm đoái hoài tới nữa. Thật chẳng phải chuyện buồn lắm thay!

    - Binh Khí Phổ của tiền bối chẳng phải là kỳ phổ nói về những loại binh khí đứng đầu thiên hạ và chủ nhân của nó đó sao?

    - Chính thị! À mà ta hỏi sao ngươi lại rảnh rỗi ngồi uống trà một mình vậy?

    - Chẳng dám dấu tiền bối, vãn bối xưa nay vốn kiếm ăn nhờ việc bán thông tin cho giới giang hồ. Nhưng nay bọn chúng đều xài phần mềm auto tự động hóa mọi việc. Luyện công cũng auto, giao đấu cũng có auto, thậm chí tới việc buôn bán giao thương, ăn ngủ hay đi... vệ sinh cũng auto. Cao thủ auto, tân thủ cũng auto. Vãn bối thành ra thất nghiệp, buồn chán ra đây uống trà mà chán thay cho sự đời éo le vậy.

    - Quả thật éo le! Quả thật éo le quá! Thiên hạ giờ thay đổi nhiều quá, sắp tới ta cũng phải sắm một cái... auto bán sách cho nhàn hạ vậy.

    - Còn tiến bối, vì điều chi mà phải buồn phiền vậy?

    Bách Hiểu Sinh thở ra một hơi, ngước mặt lên trời mà than thở.

    - Xưa nay ta vốn tự phụ về hiểu biết của mình, những tưởng đã kinh qua võ học cả thiên hạ. Ai ngờ hiện nay giang hồ mới xuất hiện một loại kỳ công, uy lực quán tuyệt thiên địa, vượt xa cả kiến thức của ta. Người ta cũng chẳng cần đọc tới Binh Khí Phổ để biết ai là chân chính cao thủ nữa.

    Vạn Sự Thông kinh ngạc hỏi gấp (chuyện lão "tịt" cái vụ này mà lộ tới tai kẻ khác thì há chẳng phải cái danh "thông vạn sự" cũng toi sao):

    - Có loại thần công vô địch như vậy sao?

    - Dĩ nhiên, ta cũng từng được một lần trải nghiệm thứ thần công này. Quả thật uy lực tuyệt đối.

    - Tiền bối, người đừng nói quá. Phải chăng thần công này ngang ngửa với Hàng Long Thập Bát Chưởng – tuyệt kỹ trấn phái của Cái Bang?

    - Hàng Long Thập Bát Chương của Cái Bang uy chấn giang hồ, 18 chưởng khai sơn phá thạch song so với kỳ công này vẫn không xứng!

    - Vậy so với Nhất Dương Chỉ của Đại Lý, Đàn Chỉ Thần Công của Hoàng Lão Tà, ma công Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, Càn Khôn Đại Na Di của Minh Giáo thế nào?

    - Đem cả võ học của thiên hạ so sánh, xem ra chẳng có môn võ công nào tương xứng!

    Vạn Sự Thông vốn một đời tự phụ, đứng trước tin này không khỏi toát mồ hôi lạnh hỏi dồn:

    - Tiền bối, vãn bối hiểu biết còn non nớt, dám hỏi đây là thần công gì mà khủng khiếp tới vậy?

    Bách Hiểu Sinh nhấp một ngụm trà, trầm giọng:

    - Đó là Đô La Thần Chưởng, võ công này mới xuất hiện trên giang hồ nhưng đã gây ra không ít sóng gió. Có thể nói là hãn thế thần công, vô địch thiên hạ!

    - Đô La Thần Chưởng???

    - Chính thị, Đô La Thần Chưởng phương pháp tu luyện không quá phức tạp, chỉ cần người luyện nó đạt được đẳng cấp "Đại gia", dùng Đô La làm vật dẫn luyện công, chỉ trong thời gian ngắn có thể trở thành đệ nhất cao thủ, ngạo thị quần hùng! Còn tốt hơn nhân sâm vạn năm, linh chi ngàn năm nữa!

    - Trời!!! – Vạn Sự Thông trố mắt.

    - Có một lần ta cao hứng đi xem đám tiểu bối đồ sát, thấy một hắc y nhân cưỡi trên danh mã lao như tên bắn, theo sau y là một tá cao thủ truy sát, tình thế thập phần hung hiểm. Ai ngờ y vừa cưỡi vừa thong dong hút thuốc thưởng trà, đám kia vẫn không thể đuổi theo được do y dùng Đô La Thần Mã. Kẻ kia sau khi chạy chán chê mới đứng lại, chậm rãi xuống ngựa, vận công xuất một chiêu Đô La Thần Chưởng. Đám người truy sát do không kịp phanh lại, dính một chiêu này lập tức vong mạng. Bản thân ta do đứng quá gần quan chiến cũng không kịp đào thoát, lập tức... về làng!

    - Thật không thể tưởng tượng nổi! - Vạn Sự Thông đưa tay vuốt trán, mồ hôi đã chảy thành dòng.

    Bách Hiểu Sinh cám cảnh, uống nốt ngụm trà rồi đứng dậy. Vạn Sự Thông vội nói với theo:

    - Tiền bối, người đi đâu vậy?

    - Ngươi xem, giang hồ bây giờ đầy rẫy auto, tự khiến võ giả chây ì lười nhác. Lại thêm sự xuất hiện của Đô La Thần Chưởng, vô song vô đối, thử hỏi còn chỗ cho chúng ta hay không? Võ lâm mà như vậy thì có gọi là võ lâm nữa chăng? Thôi thì ta về nhà kiếm auto bán... auto kiếm chút bạc lẻ, an hưởng tuổi già thôi!

    Nói rồi thân hình phiêu hốt, thoáng cái đã không thấy đâu. Trà quán còn lại mỗi Vạn Sự Thông, hai mắt thất thần, miệng run run lẩm bẩm.

    - Đô La Thần Chưởng... Đô La Thần Chưởng!!

    CHINH PHONG

    ID: G0907_90