• Thứ Tư, 07/09/2005 18:41 (GMT+7)

    Trung tâm tích hợp dữ liệu - Xây dựng trụ sở và sắm phần cứng

    Một trong các yêu cầu của Đề Án 112 là phải xây dựng TTTHDL để phá bỏ tình trạng cát cứ thông tin. Bên cạnh đó, chức năng chính của TTTHDL cũng để đồng bộ hoá cơ sở dữ liệu (CSDL) của tất cả bộ, tỉnh, thành về một mối nhằm phục vụ cải cách hành chính. Tuy nhiên, nghịch lý là các dữ liệu này còn đang trong giai đoạn cập nhật. Chưa có CSDL, chưa có cơ sở để chuẩn hoá thông tin thì TTTHDL sẽ tích hợp cái gì? Mặc dù tất cả các tỉnh, thành đều biết như thế nhưng nhiều tỷ đồng vẫn được rót về các tỉnh và các TTTHDL vẫn cứ thành lập theo yêu cầu.

    Một đều dễ nhận thấy là đến TTTHDL nào cũng có trụ sở khang trang và hệ thống máy tính hiện đại... Nhưng hiện tại công việc lại giản đơn mang đầy tính sự vụ như: đào tạo đi, đào tạo lại cán bộ về PMDC, gõ, quét các văn bản quy phạm pháp luật của tỉnh; một phần loay hoay vì không tìm đâu ra cơ chế nhằm tích hợp dữ liệu của các sở, ban, ngành của tỉnh đối với trung tâm. Theo ông Tăng Văn Hạnh, phó giám đốc TTTHDL tỉnh Lào Cai thì việc xây dựng các CSDL tiếp theo phải do đề nghị của các bộ phận khác chứ bản thân trung tâm không có kế hoạch cho vấn đề này.

    Còn ông Nguyễn Lê Phúc, giám đốc Trung tâm Tin Học Hành Chính, phó trưởng Ban Quản Lý Các Dự Án 112 tỉnh Bắc Ninh cho biết hiện Bắc Ninh mới có CSDL về đất đai của Sở Tài Nguyên và Môi Trường, đang xây dựng CSDL dân cư, ngoài ra chưa có gì.

    Có thể nói TTTHDL tại các địa phương phần lớn chưa hoạt động gì vì còn phải chờ PMDC. Mà PMDC thì đang phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố chủ quan và khách quan khác. Một trong những yếu tố chi phối quan trọng theo ông Phúc là: “việc nhập dữ liệu ở các sở, huyện còn phụ thuộc vào lãnh đạo”. Trên thực tế, ở một số địa phương có đơn vị cử người chuyên trách nhập dữ liệu, nhưng có đơn vị không cử ai. Trong trường hợp đó, người phụ trách CNTT ở đơn vị phải làm thay. Nếu họ bỏ bê không làm thì cũng không có chế tài nào buộc họ phải làm cả. Nội dung thông tin gửi đi do lãnh đạo các sở duyệt, không có quy định thống nhất thông tin nào phải gửi, thông tin nào được giữ lại. Nếu các sở không muốn công bố thông tin thì cũng chẳng làm gì được họ.”

    Phó giám đốc TTTHDL của một tỉnh than thở: “Tôi sợ rằng tình trạng cát cứ dữ liệu hoàn toàn có thể xảy ra. Hiện giờ chúng tôi không có một chế tài nào bắt buộc các sở, ban, ngành trong tỉnh phải chia sẻ dữ liệu cho trung tâm nhằm phục vụ lợi ích cải cách hành chính. Sự phối hợp theo chiều ngang của đề án là không tốt. Thậm chí, tôi có cảm giác đề án có phối hợp theo chiều ngang tốt hay không lại phụ thuộc vào việc lãnh đạo của các sở, ban, ngành đó có... thích hay không! Nghĩa là hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của một con người nào đó, chứ không phải là một chế tài cụ thể”.

    Bên cạnh đó, công việc cần làm ngay là chuẩn hoá các CSDL nền trong tháp dữ liệu hành chính còn đang là đề tài tranh cãi. Chính điều này sẽ dẫn đến tình trạng Đề Án 112 lâm vào bế tắc khi triển khai theo chiều rộng. Một cán bộ thuộc TTTHDL Lào Cai cho rằng: “thậm chí đơn giản như chuẩn hóa việc gõ văn bản vẫn còn là vấn đề nội tại của các tỉnh thì vấn đề chuẩn hoá về sau giữa các tỉnh với nhau và với TTTHDL quốc gia sẽ còn bao chuyện phát sinh khác.”

    Trong một lần trả lời báo giới, giáo sư Đặng Hữu, trưởng Ban Chỉ Đạo CNTT các cơ quan Đảng, nhận định: nền tảng để các TTTHDL hoạt động là cơ sở dữ liệu, thì không thấy đâu. “Đây là vấn đề đáng phải làm mà không thấy ai làm. Đầu tư nhiều mà không hiệu quả sẽ làm mất lòng tin của lãnh đạo”, (trích bài “Đề Án 112: Chính Phủ sẽ tập trung chỉ đạo – Báo Bưu Điện số 34/năm 2004).

    Có thể thấy Đề Án 112 đang lặp lại các vấn đề đã mắc phải trong “Chương trình trọng điểm quốc gia về CNTT” giai đoạn 1996-1998: nhận thức chưa rõ ràng của các cơ quan hành chính hàng ngang và của chính những người trong cuộc; thiếu các cơ chế, chính sách cần thiết để phối hợp đồng bộ giữa 112 và các sở, ban, ngành khác; triển khai lúng túng, thiếu các hướng dẫn cụ thể và các điều kiện cần thiết... Đây là một loạt các bài học đã được rút ra cách đây hơn 5 năm. Tất nhiên, việc phủ nhận hoàn toàn thành quả của 112 trong giai đoạn một là không công bằng với những người thực thi 112. Trong kỳ sau chúng tôi sẽ bàn đến những cái khó của 112 và ý kiến của các chuyên gia đánh giá về vấn đề này. Mời bạn đọc tiếp tục theo dõi.

     

    “Hệ thống ứng dụng CNTT trong quản lý nói chung và đặc biệt trong quản lý hành chính mà chỉ theo phương pháp “thông xe kỹ thuật” thì chắc chắn sẽ chết sau một thời gian ngắn. Cái chết đó gọi là “cái chết hệ thống”. Không phải là máy hỏng, mạng đứt mà là sự quên lãng của đại đa số những người lẽ ra phải gắn với nó. Nếp sống quen thuộc sẽ được tái lập. Cái mạng mới thiết lập, như một “dị thể” trong cơ chế hành chính sẽ bị đào thải”.
    (Trích bài viết "Chưa vượt được cái chết hệ thống" - Thế Giới Vi Tính seri B tháng 1/2002, tr. 18)

    “Hiện nay các TTTHDL đã ra đời mà chưa có dữ liệu, theo tôi hiểu có lẽ do vấn đề chuẩn hóa chưa được. Dữ liệu ở mỗi cơ sở được viết theo một phương pháp khác nhau nên không tích hợp được. Cho nên đúng là có vấn đề.
    Tuy nhiên các TTTHDL cũng tạm thời tạo ra được một khung để người ta có thể trao đổi thông tin. Nếu không có nó thì quá trình trao đổi thông tin không thể bắt đầu được.
    Vấn đề cát cứ thông tin tôi cho là một thói quen bình thường của thế hệ công chức cũ, nên tình trạng họ không muốn gửi thông tin đến TTTHDL cũng là đúng. Nhưng ngay tại một số địa phương mà lãnh đạo rất nhiệt tình và quyết tâm như Đà Nẵng, thì TTTHDL (có thể tốt hơn chỗ khác) cũng chưa làm được như yêu cầu. Như vậy tôi cho là có thể có những nguyên nhân khác nữa thiên về kỹ thuật: chuẩn hóa, cách triển khai...
    (Ông Nguyễn Ái Việt, phó chánh Văn Phòng Ban Chỉ Đạo Quốc Gia về CNTT)

     

    ID: B0509_25