• Thứ Ba, 25/12/2007 14:59 (GMT+7)

    Milano: Những khác biệt về bưu chính viễn thông

    Tác giả bài viết, nhân chuyến công du Italia đã ghi lại những khác biệt về dịch vụ bưu chính viễn thông (BCVT) ở Milano, thành phố lớn nhất vùng Lombardi.

    Italia vốn có tiếng là bảo thủ và tự hào dân tộc, chỉ sau Anh quốc. Milano không phải là thành phố ngoại lệ. Mặc dù đây là thành phố du lịch nổi tiếng, thu hút hàng triệu lượt du khách hàng năm, thế nhưng người dân Italia kém xa các em bé bán dạo ở hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội) hay người Dao đỏ ở Sa Pa về khả năng nói tiếng Anh, (hay do họ nhất định không chịu nói tiếng Anh!). Có lẽ vì thế nên trừ ngành thời trang, nhiều ngành khác ở Ý có cung cách phục vụ rất khác biệt, trong đó có dịch vụ về BCVT. Người viết có những liên tưởng so sánh với cung cách dịch vụ BCVT ở Việt Nam hiện nay.

    Bưu điện hay nhà băng?

    Hệ thống bưu điện (BĐ) của Italia được bố trí khá lạ. Các bưu cục (tạm gọi như vậy đối với điểm cung cấp các dịch vụ BCVT) không được bố trí theo địa lý (quận, huyện...) hoặc khu vực đông dân cư, mà được đặt ở những chỗ nhiều khách du lịch đổi tiền nhất. Điều lạ lùng này xuất phát ở chỗ, BĐ tại Milano không thực hiện chức năng gửi, nhận thư, bán báo hay cung cấp các dịch vụ viễn thông, mà chỉ đơn giản là đổi, chuyển tiền và gửi tiết kiệm. Có lẽ vì thế chúng được gọi là Banca Posta (Banca trong tiếng Italia nghĩa là tài chính, ngân hàng). Có một điều thú vị, Banca Posta có tỷ lệ chuyển đổi tiền tệ rất hấp dẫn nên lúc nào cũng đông khách du lịch ra vào. Tuy nhiên, các bưu cục này chỉ hoạt động từ 9 giờ sáng đến 3 giờ chiều (có lẽ để tạo điều kiện cho các dịch vụ đổi tiền khác).

    Thay vào đó, tại các cửa hàng bán báo có ở khắp nơi trong thành phố, người dân có thể mua đủ thứ từ tem, phong bì, báo... đến thẻ cào điện thoại (ĐT) và văn phòng phẩm. Tuy nhiên, tại đây không cung cấp dịch vụ ĐT công cộng. Các điểm ĐT công cộng sử dụng tiền xu của Milano được đặt ngay trên đường phố, rất thuận tiện, cứ khoảng 100 m lại có một điểm. Giống như thế, các hộp thư công cộng có mặt khắp nơi, tạo điều kiện cho người dân sử dụng dịch vụ dễ dàng.

    ĐTDĐ và những thủ tục rắc rối

    Quang cảnh bên trong của một Banca Posta
    Người dân Ý sử dụng điện thoại di động (ĐTDĐ) rất nhiều. Theo thống kê không đầy đủ của Ủy ban Châu Âu về kinh tế, Italia là một trong những nước sử dụng ĐTDĐ nhiều nhất. Tại Italia có 4 nhà cung cấp dịch vụ di động là: Vodafone, TIM, 3 (Tre) và WIND. Trong đó TIM có giá dịch vụ rẻ nhất, các nhà cung cấp khác có giá dịch vụ gần như nhau. Để sử dụng ĐTDĐ, không phải người dân đến BĐ hay điểm bán báo để mua Sim card, mà đến siêu thị để mua máy ĐT. Ở Italia, Sim card thường đi kèm theo ĐT mà ĐT chỉ có bán tại siêu thị. Khi mua một chiếc ĐT bất kỳ, người dân sẽ được kích hoạt một Sim và gọi-nghe miễn phí trong vòng 3 hoặc 6 tháng, tùy theo nhà cung cấp quy định.

    Thông thường, một hãng sẽ mua quyền được cung cấp độc quyền Sim card và dịch vụ của mình tại một siêu thị. Đối với những người đã có ĐT, Sim card được cung cấp miễn phí. Chỉ cần bản photo chứng minh nhân dân đối với người bản địa hoặc hộ chiếu (đối với người nước ngoài ) là nhân viên siêu thị có thể cấp cho bạn một Sim card miễn phí với lời chỉ dẫn tận tình. Tuy nhiên, bạn cần mua thêm một thẻ cào, chỉ có bán tại các sạp báo, đúng nhà cung cấp để sử dụng được Simcard đó.

    Đối với người nước ngoài, nếu không nói được tiếng Ý, bạn phải có hộ chiếu và nơi ở xác định tại Italia để được đăng ký sử dụng dịch vụ. Ngay cả khi bạn đã có được Simcard của 1 trong 4 nhà cung cấp dịch vụ, bạn vẫn phải cung cấp thêm hàng loạt thông tin cá nhân cho nhân viên bán hàng để nhập vào hệ thống máy tính và kích hoạt Simcard đó sau khi họ nhận được thông tin xác nhận về bản thân bạn. Theo nhân viên bán hàng tại siêu thị điện máy Saturn, một trong những siêu thị lớn nhất Milano, đồng thời cung cấp luôn dịch vụ ĐTDĐ, thì những thủ tục phức tạp trên là cách nhà cung cấp quản lý thuê bao. Có lẽ trong tương lai gần, Việt Nam sẽ tiến dần đến phương thức quản lý như thế.

    Tuy nhiên, để bù vào các thủ tục vô cùng phức tạp đó, giá dịch vụ di động ở đây khá rẻ. Điều này kích thích người tiêu dùng sử dụng dịch vụ nhiều hơn.

    Giá được sử dụng Internet như ở Việt Nam!!!

    Báo ðýợc phát miễn phí rất nhiều
    ở Italia
    Đấy là ý nghĩ đầu tiên của tôi khi tìm kiếm một tiệm Internet tại Milano. Rất hiếm có điểm truy cập Internet công cộng dành cho những du khách. Đi khắp thành phố và phải có sự chỉ dẫn của người dân bản địa thông thạo, mới tìm được một điểm truy cập Internet công cộng. Chưa hết, bạn phải xuất trình hộ chiếu (đối với người nước ngoài) hoặc giấy tờ tùy thân cho người quản lý. Tiếp đó bạn sẽ được người quản lý đưa cho một bản đủ dài các điều lệ sử dụng Internet công cộng như: không được truy cập các trang web đen, không được thanh toán qua mạng tại điểm truy cập, không được cho trẻ em ngồi cùng, không được cho người khác sử dụng cùng... Sau khi đã thông tỏ mọi điều và đồng ý, người quản lý sẽ cấp cho bạn một tài khoản trả trước với username và password do họ đặt. Kể từ đó, bạn mới chính thức được quyền sử dụng Internet. Giá truy cập Internet công cộng tại Milano đắt khủng khiếp, 5 euro (hơn 100.000 đồng) cho 1 giờ lướt Net. Bù lại, tốc độ truy cập rất nhanh.

    Tại Milano nói riêng và một số thành phố lớn của Italia nói chung, không hề có những quán café với Wifi miễn phí như Hà Nội hay TPHCM. Tìm được điểm Wifi tại đây khó như tìm bóng cây trên sa mạc. Nếu may mắn tìm được, chúng lại có giá cắt cổ, gần 7 euro (khoảng 150.000 đồng)/giờ. Đối với người dân bản địa, để sử dụng Internet, họ thường đăng ký thuê bao gói hàng tháng với giá chấp nhận được. Trong một số cao ốc, văn phòng, Internet được cung cấp giống như các dịch vụ ban đầu như điện, nước, gas...

    Mạnh Trường

    ID: B0712_67