• Thứ Hai, 29/09/2008 13:37 (GMT+7)

    Quản lý Internet công cộng ở Trung Quốc: Trông người ngẫm ta

    Ai đã từng đi công tác hoặc du lịch tại một số nước lân cận như: Malaysia, Campuchia, Trung Quốc… và từng phải tìm kiếm các điểm Internet công cộng ở những nước này sẽ thấy sử dụng Internet công cộng ở ta khá thoải mái!

    Không dễ tìm Internet công cộng

    Tác giả tại ðiểm Internet công cộng trên ðường
    Taiping Qiao- Bắc Kinh.
    Trong một chuyến công tác, ngay sau khi đến Bắc kinh, tôi và ông Lai Xuân Thành, phó giám đốc sở Thông Tin và Truyền Thông Bình Dương đi tìm ngay điểm Internet công cộng. Một mặt, chúng tôi muốn check email để trao đổi công việc, mặt khác cũng muốn xem điểm Internet công cộng ở xứ người có gì khác xứ ta? Dạo một vòng khoảng 2km quanh khu vực khách sạn DaiJang Shan- nơi chúng tôi ở, vẫn không tìm thấy một điểm Internet nào. Ngược về khách sạn, chúng tôi hỏi hướng dẫn viên du lịch người địa phương tên Hoàng Huy Hòa. Anh Hòa vẽ cho chúng tôi 2 chữ tiếng Hoa và hướng dẫn: "Nếu thấy bảng hiệu có 2 chữ này thì đó chính là điểm Internet công cộng" và dặn chúng tôi: "Nhớ mang theo hộ chiếu mới được phép truy cập". Không riêng gì Bắc Kinh, suốt hành trình 8 ngày đi qua các thành phố từ: Hàng Châu, Tô Châu, Vô Tích, Thượng Hải, đến đâu chúng tôi cũng dành thời gian đi dạo ở các phố du lịch để tìm điểm Internet công cộng, nhưng tìm được không dễ dàng. Một điều khác nữa đó là, ở các thành phố này tuyệt nhiên không ở đâu có ghi bảng hiệu: "Free Internet Wifi" giống như ở Việt Nam. Theo anh Hòa: "Sở dĩ có ít điểm Internet công cộng là do ở Bắc Kinh không có nhà riêng dành cho người dân. Hơn nữa, chính sách quản lý Internet công cộng của Trung Quốc siết chặt sau vụ cháy lớn tại một quán cafe Internet vào năm 2003 làm thiệt mạng 13 người. Do đó, có hơn 50% điểm Internet không đủ điều kiện kinh doanh đã bị dẹp bỏ”.

    Không có giấy tùy thân không được truy cập.

    Tại điểm Internet trên đường Taiping Qiao của Bắc Kinh, có khoảng 50 máy tính nhưng có đến 3 bảo vệ đeo băng đỏ trên tay luôn đi lại quanh các dãy máy tính theo dõi khách hàng. Khách đến phải xuất trình chứng minh nhân dân (CMND) hay hộ chiếu tại quầy để nhân viên ở đây quét (Scan) và lưu trữ vào hệ thống máy chủ thì mới được cấp mật khẩu truy cập. Tôi không đồng ý cho cô nhân viên gấp hộ chiếu của mình đưa qua hệ thống máy quét liền bị cô ta yêu cầu: " Anh phải đứng để chụp hình". Chúng tôi hỏi cô nhân viên, đối với trẻ em dưới 14 tuổi không có CMND thì xử lý ra sao? Cô này trả lời: "Phải có người lớn đi kèm và sử dụng CMND của người lớn. Người lớn phải ở lại trong tiệm Internet cho đến khi trẻ em kết thúc truy cập". Có lẽ do quy định này nên ở các điểm Internet mà chúng tôi vào đều không thấy bóng dáng trẻ em. Điều này khác hẳn so với các điểm Internet công cộng ở ta, phần lớn trẻ em đến chơi game không có người lớn đi kèm.

    Tại các điểm Internet công cộng khác, thuộc các thành phố: Hàng Châu, Tô Châu, Thượng Hải... chúng tôi đều giả vờ quên hộ chiếu tại khách sạn và đề nghị trả 20 nhân dân tệ (RMB)(giá truy cập 1 giờ chỉ có 3 RMB, tương đương khoảng 9.000 đồng Việt Nam) chỉ để check email trong vòng 1 phút nhưng đều bị từ chối. Tại các khách sạn tiêu chuẩn 3 sao mà chúng tôi ở cũng có Internet Wifi, nhưng muốn truy cập cũng phải đăng ký và nộp 20 RMB thì mới được cấp quyền kết nối.

    Thiết nghĩ, chính cách quản lý chặt chẽ như vậy nên khi có sự cố liên quan đến an toàn thông tin trên mạng Internet, cảnh sát Trung Quốc sẽ biết được thủ phạm từ đâu. Còn ở ta khó mà tìm ra thủ phạm, vì chưa có sự hợp tác tốt giữa người sử dụng, các chủ điểm Internet công cộng với chính quyền.

    Thanh Nam

    ID: B0809_82